Số hạt này cha mang về đi, chuyện này cũng đừng nói cho người khác biết. Năm sau con có hạt để trồng rồi. Đất chia cho con có không ít đất cát, tới lúc đó trồng một ít, chăm cho cẩn thận thì cũng kiếm ra tiền đấy.”“Với lại Đại Cường sắp có con rồi, năm sau gánh nặng trong nhà sẽ lớn hơn. Cha cứ lo cho bọn nó đi, đừng bận tâm bên con nữa, bên con vẫn ổn!”
Nghe Đào Đại Dũng nói vậy, Đào Kiến Thiết vẫn còn nửa tin nửa ngờ.
Đào Đại Dũng quay đầu lại, thò tay vào cái túi đặt ở cửa căn phòng trống của mình, bốc một nắm hạt giống đưa cho Đào Kiến Thiết xem. Đào Kiến Thiết xem xong mới thật sự tin.
“Được rồi, sau này lúc trồng mà có gì không hiểu thì nhớ sang hỏi bố Lý Quyên.” Đào Kiến Thiết lại xách túi đi về, “Số hạt dưa này phải cất cho kỹ, tốt nhất là treo lên, mùa đông phải đề phòng chuột.”




